“Con người ta không phải cứ ở một mình, hoặc ở một mình tại một nơi thật xa, trên một hòn đảo trống trơn nào đó mới cô đơn. Mà nhiều khi, cô đơn nhất lại là khi người ta ở giữa đám đông, ở giữa, nhưng nhận ra mình không có hình trong ánh mắt người mà mình yêu nhất”
-
Nguyễn Ngọc Tư

“Hôm nay trời nắng đẹp
Mang cuộc tình ra phơi
Nỗi buồn bốc hơi mất
Hóa thành mây trên trời”
Trong mỗi mối quan hệ, điều mà một người sợ nhất là quá khứ. Nó là những kỉ niệm mà người ta muốn chối bỏ. Nhưng rốt cuộc, chúng ta sống trong thế giới này, đều phải đối diện với quá khứ đau buồn để bước tiếp. Đôi khi giữa những yên bình như này, nghĩ về những thứ đã đi qua trong đời, anh thấy mình thật may mắn. Bởi vì được trải nghiệm và cảm nhận mọi thứ với đầy đủ cung bậc cảm xúc, kể cả nỗi đau. Có lúc phải đi qua muôn vàn khó khăn và mất nhiều năm để người ta mới có thể nhận ra một điều gì đó, nhưng chắc chắn những gì có được luôn đáng giá.
Anh từng nghe ai đó nói: “Những thứ to lớn luôn cần nhiều thời gian, mà thước đo của thời gian thì luôn hữu hạn”. Thời gian mang đến cho chúng ta rất nhiều điều. Vậy thời gian có giúp em nhận ra những điều đáng để em trân quý hay không?
-
#fromQ
“Làm người vốn dĩ không khó để hạnh phúc. Ăn một bữa ngon. Gặp vài người khiến ta thoải mái. Nói những câu chuyện không đầu không cuối, có thể trái quan điểm nhưng không phiền hà không câu nệ thắng thua sai đúng. Nhớ nhung một ai đó. Đến nơi mình chưa từng hoặc đã từng cơ mà với tâm thế khác góc nhìn khác. Trân trọng quá khứ. Hi vọng tương lai. Chấp nhận ưu muộn bi sầu để rồi thanh thản rạng rỡ. Vốn dĩ chỉ đơn thuần như vậy…
Bản nhạc cũ năm ấy vang trong căn phòng trống, lần này vô tình nghe lại anh đã thôi không còn thấy cô đơn…”
-
©Kẹo
| 09.09.2020 |
Hôm nay 1 ngày rỉnh rang, không phải ở lại tăng ca và được về sớm. Chạy xe về còn được ngắm hoàng hôn, cảm giác về mùa thu dễ chịu len vào lồng ngực mát dịu. Hình như lại một mùa thu nữa tới, cái mùa mà người ta dễ buồn chẳng vì điều gì hết, thế thôi!
Khi những kí ức quay trở về cùng sự tiếc nuối, thường thì người ta sẽ luôn ước. Ước gì, giá như, kể như mà,… Ừ, em ạ, nhưng chắc gì khi quá khứ quay lại, thì hiện tại sẽ thay đổi theo hướng tốt hơn? Đâu ai biết trước được hết mọi điều. Thế nên, anh thường không ước về những gì đã qua. Với anh, quá khứ chỉ là để nhìn lại, dù có trân trọng hay không.
Và khi phải chọn lựa, thì ta vẫn sẽ luôn chọn cái tốt nhất ở thời điểm ấy cho mình. Dù lí do và câu chuyện sau đấy là gì, thì cái được chọn vẫn là cái phù hợp nhất, kể cả là nó không phải cái tốt nhất ở một khía cạnh nào đấy, thì vẫn là cái tốt nhất về mặt tổng thể với ta khi ấy rồi…
-
Hãy nhìn lại xung quanh em, ngay lúc này?
Những điều em muốn làm là gì? điều em mong muốn là gì?… liệu em có đang thấy một thế giới khác, một em khác.. xa tầm tay?.
Hít một hơi thật đầy. Quay trở lại hiện tại? Nhìn xuống chân.. Cái gì đang bó buộc em để em không làm được điều đó? Liệu em có dám dũng cảm tháo bỏ những bó buộc đó không?. Anh không biết nữa, “ hôm nay em thế nào?” nếu em đang mệt, em đang buồn vì một ngày dài lại qua… thì em ạ.
Những ngày tháng mệt mỏi hôm nay và cuộc sống em tưởng tượng cách đây vài s trước… nó chẳng có xa vời như em nghĩ, và em cũng chẳng cần update quá nhiều… mà thực sự đôi khi là từ bỏ những điều không cần thiết.
-
©Jvos.91
“Uhm thì có lẽ hôm nay bão về, trời lạnh, và anh lại muốn nhảm nhí
Hôm qua… anh có kể với 1 cô gái chắc tuổi cháu mình về chuyện, con người có lẽ được thiết kế để nhớ những chuyện buồn, hoặc đơn giản.. anh là vậy và những người xung quanh anh thường là vậy có lẽ… anh cảm giác họ chỉ đơn giản, tạm quên nó, hoặc giấu nó đi đâu.
Em thử nghĩ lại xem, những ngày vui ta nhớ được bao nhiêu, hay mấy thứ không vui lại là thứ ta nhìn về quá khứ.
Chẳng phải chuyện, anh muốn mọi thứ tệ hơn, hay muốn nhấn chìm buổi tối bằng một bản nhạc não lòng, và thêm vài câu chuyện hiển nhiên để kéo tụt mood… mà có lẽ đôi lúc trong anh, anh thấy cảm xúc như vậy nó giống với cuộc sống thường ngày hơn.”
-
©Jvos.91